|| Phố phường Hà Nội Thứ 7, 20/07/2013 10:51 GMT+7

Phố đêm Hà Nội

Hà Nội đặc biệt đẹp, nên ngay cả ban đêm cũng có những “vị” riêng rất đặc trưng. Rất nhiều sinh hoạt, công việc vẫn diễn ra hằng đêm, những ngọn đèn lung linh soi sáng. Đó có thể là một chị quét rác để sớm mai phố đẹp hơn, đó có thể là quán phở đêm cho những người thức muộn… thậm chí, có cả tiếng dương cầm vẫn du dương yêu đời, để phố đêm càng lung linh huyền ảo.

Ai đó nói đường phố không bao giờ ngủ đêm, nên câu thơ “Đông ngủ vùi trong phố xám màu rêu” có vẻ buồn buồn. Phố không ngủ nhưng Đông lại ngủ được trong phố. Giờ là chớm rồi, đông ngủ vùi trong phố, để gió về mơn man cho hoa thắp lên màu nhớ, cho lứa đôi cùng về một cặp? Ở quê cả thời tuổi thơ, cho đến khi là thiếu nữ, không ít cô gái ao ước được một lần ra phố dạo đêm. Để ngắm những con phố không bao giờ ngủ. Họ sẽ thức cùng phố, cùng nhấm nháp hơi sương thoang thoáng lạnh bờ vai mỏng. Và mình được thỏa tâm nguyện đó, khi là một nữ sinh viên đại học.

 

Tôi đã thấy phố chìm trong đêm, là khi những đoàn xe đã vơi lao đi, trở về mái ấm của mình để nghỉ ngơi. Chỉ có số ít người, là những nam thanh nữ tú còn đèo nhau, như muốn kéo dài đêm dạo chơi thêm nữa. Là những chị lao công còn đang mê mải làm việc để sớm mai sạch đường đẹp phố. Là  những tiếng rao không dứt, cứa vào bóng phố chập chờn ánh đèn và rồi lại mất hút ở một con hẻm nào đó. Số ít người đó, còn là những quán hàng đêm có mấy khách hàng cuối còn đang lai rai chai rượu bàn tán chuyện nhân tình thế thái. Mới ra phố điều gì cũng lạ, nhưng rồi cũng thành quen. Tôi chợt nhớ vùng quê nghèo mình, mỗi đêm buông xuống là con đường vắng lặng, như ngủ im trong sương và mịt mùng của bóng cây rậm hai hàng, không tiếng xe và tiếng người, cũng chẳng có tiếng rao.

 

Ở miền quê, thực sự chỉ đẹp khi có ánh sáng mặt trời, tức là từ lúc con gà gọi ông mặt trời thức dậy. Khi đó, quang cảnh đẹp đẽ và thanh bình sẽ hiện ra. Còn ở phố, đẹp hơn về đêm. Từ khi ánh điện đèn phố bật lên, sự lung linh rực rỡ của các quán hàng, khách sạn, các công viên góp phần làm nên nhan sắc cho toàn thành phố. Một nhan sắc ban đêm, đẹp kỳ diệu như cô gái đến tuổi trăng tròn hò hẹn người yêu. Phố có những con đường đẹp lung linh khi đèn điện soi xuống mặt hồ, và hắt lên những tán cây sắc màu như hàng ngàn ngọn nến: đường Thanh Niên, Tràng Tiền, Đinh Tiên Hoàng… đủ để cho mỗi ai đến Hà Thành đều nhớ.

 

Cảm nhận Hà Thành đâu chỉ qua những câu thơ, những bài hát, những bức tranh, bức ảnh… Phải được sống trong phố, hít thở không khí phố để mỗi hàng cây đẹp, mỗi dãy phố rêu phong, mỗi chiếc hồ đều trở thành những kí ức trong trái tim. Cũng như thưởng thức món ăn Hà Thành, người ta phải ăn, nhai và ngẫm nghĩ về hương vị nó để lại được thèm, được muốn ăn thêm.

 

Và trong một lần, nghe phố đêm trở mình, tôi cảm nhận được tiếng bước chân mình, thổn thức cùng tiếng lá rụng lao xao. Bao nhiêu trai gái đã trở thành vợ chồng từ con đường ấy nhỉ. Bao nhiêu lời thủ thỉ, bao nhiêu là hoa đã cất lên và nở ở con đường, có dập dềnh cánh sóng làm chứng nhân? Không ai có thể kể hết, chỉ biết rằng, mỗi lứa đôi đang yêu, đều rất muốn tung tăng ở đó, cứ như phải thế thì tình yêu của họ mới mặn mà hơn.

 

Đêm Hà Nội thật sinh động, đó có lẽ là một cảm nhận trái chiều mà tôi thấy. Sự sing động có thể được tìm thấy ở cả những thành phố khác. Nhưng Hà Nội còn những cái mà những thành phố khác không có. Hà Nội có cái linh diệu của văn hóa đất kinh kì ngàn năm. Ai ra phố mà chưa một lần dạo phố đêm, chưa phải là người đã tận hưởng hết vẻ đẹp của Hà Thành.

 

Theo Tạp chí Truyền hình Hà Nội

Bình luận